Trẻ
em là độc giả tuyệt vời nhất của văn chương đích thực. Người lớn bị mê hoặc bởi
những tên tuổi lớn, những trích dẫn phóng đại, và những quảng cáo ấn tượng. Các
nhà phê bình, những người có mối liên hệ với xã hội học hơn là văn chương, đã
thuyết phục hàng triệu độc giả rằng nếu một câu chuyện không cố gắng mang lại
một cuộc cách mạng xã hội thì không có giá trị. Hàng trăm giáo sư, những người
chuyên viết bài giới thiệu sách, cố gắng làm cho học trò của mình tin rằng chỉ
những nhà văn cần nhiều lý giải phức tạp và vô số các chú thích mới đúng là
những thiên tài sáng tạo của thời đại chúng ta.
Nhưng
trẻ em không tin vào điều đó. Chúng vẫn cứ thích sự rõ ràng, hợp lý, thậm chí
các chi tiết lỗi thời như dấu chấm câu. Hơn nữa, độc giả nhỏ tuổi đòi hỏi một
câu chuyện có thật, với một khởi đầu, diễn biến và kết thúc, những câu chuyện
theo lối truyền thống đã được kể hàng ngàn năm nay.
Trong
thời đại chúng ta, khi kể chuyện đã trở thành một nghệ thuật bị xem thường và
được thay thế bởi xã hội học nghiệp dư và tâm lý học nhàm chán, trẻ em vẫn là
những độc giả độc lập không tin vào bất cứ điều gì ngoài cảm nhận của riêng
chúng. Tên tuổi và uy tín của nhà văn chả có ý nghĩa gì cả. Một thời gian dài
sau khi văn chương cho người lớn cáo chung, văn chương cho trẻ em sẽ được coi
là di sản cuối cùng của nghệ thuật kể chuyện, tính hợp lý, niềm tin vào gia
đình, vào Thượng đế và vào tính nhân bản đích thực.
Khi
tôi bắt tay vào viết một câu chuyện, đầu tiên tôi phải có một chủ đề hoặc đề
tài thiết thực. Ta không thể viết cho trẻ em những gì mà một số nhà phê bình
gọi là "một mảnh của cuộc sống." Thật ra cái gọi là những mảnh cuộc
sống là thứ chán phèo ngay cả đối với người lớn.
Tôi
cũng phải có một khao khát hoặc một cảm xúc thực sự để viết nên câu chuyện. Đôi
khi tôi có một chủ đề, nhưng tôi lại chẳng có động lực để triển khai nó. Tôi đã
liệt kê ra hàng trăm chủ đề mà tôi sẽ chẳng bao giờ sử dụng vì chúng thực sự
chả cuốn hút tôi.
Cuối
cùng, tôi phải có niềm xác tín - hoặc ít nhất là ảo tưởng - rằng chỉ có tôi mới
là người có thể viết nên câu chuyện đặc biệt này. Nó phải là câu chuyện của
riêng tôi. Nó phải thể hiện cá tính của tôi, nhân vật của tôi, thế giới quan
của tôi.
Nếu
hội đủ ba điều kiện trên, tôi sẽ viết một câu chuyện. Điều này đúng cả khi tôi
viết cho trẻ em hay viết cho người lớn.
Vài
cuốn sách tệ thiếu ba điều kiện này. Chúng chả có cốt truyện, chả có cảm xúc,
và cũng chả có mối liên hệ thực tế nào với tác giả.
Vì
trẻ em thích sự rõ ràng và hợp lý, bạn có thể lấy làm lạ là làm thế nào tôi có
thể viết về những chuyện thần bí, mà theo định nghĩa thì nó chả có bất cứ sự rõ
ràng và hợp lý nào cả. Tính hợp lý và "hiện thực chủ nghĩa", như là
một phương pháp văn chương, là hai điều khác nhau. Một người có thể là một thực
tế rất vô lý và một nhà thần bí rất hợp lý. Bản chất trẻ em là có xu hướng
thích những điều thần bí. Chúng tin vào Thượng đế, vào ma quỷ, vào điều thiện
và điều ác, và vào mọi loại phép thuật. Tuy nhiên, chúng đòi hỏi tính thống
nhất thực sự trong những câu chuyện này. Tính hợp lý thường rất cao trong tôn
giáo và có rất thấp trong chủ nghĩa duy vật. Thường thì những người cứ khăng
khăng rằng thế giới tự sinh ra thì không có bất kỳ sự tôn trọng nào vào lý trí.
Thật
bi kịch khi nhiều nhà văn coi thường những câu chuyện thần bí, lại cố viết
những thứ cho trẻ em mà thực ra chẳng có gì ngoài một mớ hổ lốn. Có những cuốn
sách cho trẻ em mà ý này chả ăn nhập gì với ý kia. Mọi thứ xảy ra một cách tùy
tiện và bừa bãi, chẳng có bất kỳ mối liên hệ nào với kinh nghiệm hay sự tưởng
tượng của trẻ em.
Những
trang viết như vậy chẳng những chả mang lại chút giải trí nào cho trẻ mà còn
làm tổn hại đến cách suy nghĩ của chúng. Đôi khi tôi có cảm giác rằng những
người được gọi là các tác giả tiên phong cho văn chương trẻ em đang cố gắng
chuẩn bị cho trẻ tiếp cận tác phẩm “Finnegan’s Wake” của James Joyce hoặc sa và
các trò chơi chữ nghĩa kiểu như vậy mà một vài vị các giáo sư quá say mê giảng
giải. Thay vì giúp chúng suy nghĩ, những trang viết như vậy làm què quặt tâm
hồn trẻ nhỏ. Do đó có thể nói- trong văn chương trẻ em thì sự thần bí là phải
có nhưng sự vô nghĩa thì không.
Văn
học dân gian đóng vai trò tối quan trọng trong văn chương cho trẻ em. Bi kịch
của văn chương người lớn hiện đại là nó hoàn toàn xa rời văn học dân gian.
Nhiều tác giả hiện đại đã hoàn toàn mất gốc. Họ không thuộc về và cũng không
muốn thuộc về bất kỳ trào lưu đặc biệt nào cả. Họ sợ bị gọi là những người thị
tộc chủ nghĩa, dân tộc chủ nghĩa hoặc sô vanh chủ nghĩa.
Thực
ra không có văn chương mất gốc. Một người không thể viết truyện hay mà chỉ toàn
nói về con người chung chung. Trong văn chương, cũng như trong cuộc sống, tất
cả mọi thứ đều có đặc tính. Mỗi người đều có nơi chốn thực và nơi chốn trong
tâm thức của mình. Đúng là trong truyện ngụ ngôn không nhất thiết hoặc thậm chí
không cần phải có nơi chốn cụ thể, nhưng mọi loại văn chương ngoài ngụ ngôn thì
phải có. Một nhà văn càng bám rễ sâu vào môi trường sống của mình thì càng được
cảm nhận rộng rãi, càng mang tính dân tộc, và càng được phổ biến ra thế giới.
Khi
tôi bắt đầu viết những câu chuyện trong tập “Chú dê Zlateh”, tôi biết rằng
những câu chuyện này sẽ không chỉ được đọc bởi trẻ em Do Thái mà còn được đọc
bởi những người ngoài Do Thái nữa. Tôi kể về trẻ em Do Thái, những nhà hiền
triết Do Thái, những kẻ ngốc Do Thái, những chú rể Do Thái, những cô dâu Do
Thái. Các sự kiện liên quan không phải xảy ra ở một nơi vô định nào đó mà ở các
thị trấn và những ngôi làng nhỏ mà tôi biết rất rõ và là nơi tôi đã lớn lên.
Thánh thần của tôi là những vị thánh Do Thái và những con quỷ cũng là quỷ Do
Thái. Và cuốn sách này đã được dịch ra nhiều thứ tiếng.
Nhiều
cuốn sách dành cho trẻ em ngày nay không có màu sắc bản địa, không có sự quyến
rũ dân tộc. Các nhà văn cố gắng quốc tế hoá - để cho ra đời những trang viết
hấp dẫn mọi người - nhưng rồi chẳng đến được với ai. (Tiện thể xin nhắc đến
Kinh Thánh, đặc biệt là Sách Sáng Thế, nó tràn ngập những câu chuyện dành cho
trẻ em - tất cả chúng đều ngắn gọn, rõ ràng, bắt rễ sâu xa vào thời gian và
không gian. Điều này lý giải cho sự phổ biến rộng rãi của chúng.)
Nếu
không có văn học dân gian và sự bắt rễ sâu trong vùng đất cụ thể, văn chương sẽ
suy tàn và khô héo. Điều này đúng trong tất cả mọi nền văn chương ở mọi thời
đại. May thay, ngày nay văn chương cho trẻ em thậm chí còn bắt nguồn từ văn hóa
dân gian nhiều hơn so với văn chương cho người lớn. Và chỉ có điều này mới
khiến văn chương trẻ em trở nên quan trọng như thế trong thời đại chúng ta.
Một
số nhà văn viết sách, không phải vì họ yêu thích những câu chuyện, mà bởi họ
tâm đắc với thông điệp họ đưa ra trong tác phẩm. Không hề thiếu thông điệp
trong thời đại của chúng ta hoặc bất kỳ thời nào khác. Nếu tất cả các thông
điệp đều biến mất và chỉ còn lại Mười Điều Răn của Chúa, chúng ta vẫn sẽ có
những thông điệp đủ cho hiện tại và tương lai. Rắc rối của chúng ta không phải
là chúng ta không có đủ thông điệp mà chúng ta từ chối đưa ra và chuyển tải
chúng.
Nhà
văn viết một cuốn tiểu thuyết tệ mang thông điệp về hòa bình, công bằng và
những điều cao cả khác không làm chúng ta nhiệt tình hưởng ứng. Chúng ta đã
nghe những điều này trước đó và sẽ tiếp tục nghe về nó trong các bài xã luận
trên báo, trong những bài giảng, thậm chí từ các nhà ngoại giao của các quốc
gia hiếu chiến nhất. Có vô số các nhà văn mà chỉ đòi hỏi ở văn chương rằng họ
đúng và thông điệp của họ là chính đáng.
Văn
chương cần những câu chuyện được xây dựng tốt và sáng tạo, không phải là những
thông điệp cũ mèm, với mỗi một câu chuyện hay thì thông điệp mà nó mang đến,
mặc dù là không rõ ràng, thì sớm hay muộn cũng sẽ được các độc giả hoặc những
nhà phê bình nhận ra. Tôi chả biết thông điệp của Tolstoy trong “Chiến tranh và
Hòa bình”, nhưng đó là một cuốn sách tuyệt vời, chỉ cần như vậy. Một câu chuyện
đích thực có thể có nhiều cách diễn giải, vô số các thông điệp, hàng núi những
luận giải. Các sự kiện không bao giờ cũ, nhưng những nhận xét thường là cũ ngay
từ đầu.
Khi
còn nhỏ, tôi rất hạnh phúc khi được kể những câu chuyện giống nhau từ cha và
ông nội tôi. Bọn trẻ ở thời của tôi không được đọc những câu chuyện về vịt con
rơi vào ấm súp và nổi lên như ếch đất. Chúng tôi thích thú những câu chuyện về
Adam và Eva, nạn hồng thuỷ, những người xây Tháp Babel, các cuộc phiêu lưu kỳ
diệu của Abraham, Isaac, Jacob, Joseph. Chúng tôi được dạy không bao giờ phải
phó thác hoàn toàn vào đấng nào. Chúng tôi đã cố gắng tìm động cơ và tính nhất
quán trong các quy luật và những điều răn của Thiên Chúa. Tôi thường cảm thấy rất
nhiều tội lỗi diễn ra ngày nay là kết quả của những thứ suy đồi mà thế hệ hiện
đại đã đọc được khi còn trên ghế nhà trường.
Kể
từ khi tôi bắt đầu viết sách cho trẻ em tôi đã nói chuyện với nhiều trẻ em, đọc
cho chúng nghe những câu chuyện (mặc dù giọng của tôi còn lâu mới hoàn hảo), và
trả lời hàng trăm câu hỏi của chúng. Tôi luôn luôn kinh ngạc khi thấy rằng khi
đề cập đến việc đặt câu hỏi, trẻ em cũng có cùng một sự tò mò như người lớn:
Làm thế nào ông có được ý tưởng cho một cuốn sách? Ông tưởng tượng hay lấy từ
cuộc sống? Ông viết một cuốn sách hết bao lâu? Ông có dùng những câu chuyện mà
cha mẹ ông đã kể với ông không?
Bất
kể lớn nhỏ, trẻ em có mối liên hệ sâu sắc với cái gọi là những câu hỏi bất tận:
Ai đã tạo ra thế giới? Ai đã tạo ra trái đất, bầu trời, con người, muôn thú?
Trẻ em không thể hình dung được khởi đầu hoặc kết thúc của thời gian và không
gian. Khi còn bé tôi đã đặt mọi câu hỏi mà sau này tôi đã tìm thấy những luận
giải trong các tác phẩm của Plato, Aristotle, Spinoza, Leibnitz, Hume, Kant, và
Schopenhauer. Trẻ em suy nghĩ và suy tư về những vấn đề như công bằng, mục đích
sống, nguyên nhân đau khổ. Chúng thường cảm thấy khó chấp nhận ý nghĩ rằng thú
vật được giết mổ để làm thức ăn cho con người. Chúng hoang mang và sợ hãi cái
chết. Chúng không thể chấp nhận thực tế là kẻ mạnh thống trị kẻ yếu.
Nhiều
người lớn cho rằng chẳng có mục đích gì khi đặt những câu hỏi và ta nên chấp
nhận sự thật như chúng hẳn thế. Tuy nhiên, trẻ em thường là một triết gia và
một người kiếm tìm Thượng đế. Đây là một trong những lý do tôi luôn luôn đề
nghị chúng đọc Kinh Thánh. Kinh Thánh không trả lời mọi câu hỏi, nhưng nó giúp
giải đáp những câu hỏi. Nó cho chúng ta biết rằng có một Thiên Chúa, Đấng tạo
ra trời đất. Nó lên án Cain giết Abel. Nó cho chúng ta biết kẻ ác bị trừng phạt
và những người tốt, mặc dù có thể trải qua nhiều đau khổ, thì được tưởng thưởng
và yêu mến bởi Đấng Toàn Năng.
Nếu
có điều kiện, tôi sẽ xuất bản một cuốn sách về lịch sử triết học cho trẻ em,
qua đó tôi sẽ truyền đạt những ý tưởng cơ bản của tất cả các triết gia với ngôn
ngữ đơn giản. Trẻ em, những người cực kỳ nghiêm túc, sẽ đọc cuốn sách này với
sự thích thú cao độ. Trong thời đại của chúng ta, khi văn chương cho người lớn
trở nên xấu xa, những cuốn sách hay cho trẻ em là hy vọng và nơi trú ẩn duy
nhất. Nhiều người lớn đọc và thưởng thức những cuốn sách cho trẻ em. Chúng tôi
viết không chỉ cho trẻ em mà còn cho các bậc cha mẹ của chúng nữa. Họ cũng là
những đứa trẻ nghiêm túc.
Ngô Thanh Tuấn Dịch
từ “Are Children the Ultimate Literary Critics?”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét