3
Chín
tháng trôi qua trước khi tất cả các giáo sĩ có thể đi đến thống nhất. Thư từ
qua lại. Tôi không nghĩ rằng phải cần đến nhiều sự uyên bác về một vấn đề như
thế.
Trong khi đó, Elka đã đẻ thêm
một đứa nữa, lần này là một bé gái. Vào ngày lễ Sabbath, tôi đến giáo đường và cầu Chúa ban phước lành cho nó.
Họ gọi tôi đến bàn thờ, và tôi đặt tên cho đứa bé theo tên mẹ vợ tôi, cầu mong
bà ấy được yên nghỉ. Những kẻ thô lỗ và bọn lắm mồm ở thị trấn đến tiệm bánh để
dò xét tôi. Cả Frampol hoàn hồn vì những rắc rối và đau buồn của tôi. Tuy
nhiên, tôi nhất quyết sẽ luôn tin vào những gì đã được dạy bảo. Không tin thì
lợi lộc gì? Hôm nay anh không tin vợ mình, ngày mai anh cũng sẽ không tin vào
Đức Chúa Trời.
Qua người học việc là hàng xóm
của cô ta, hàng ngày tôi gửi bánh ngô hoặc một ổ bánh mì, hay một miếng bánh
ngọt, bánh cuộn hoặc bánh sừng bò, hoặc khi có điều kiện thì một miếng bánh
pudding, một lát bánh mật, hoặc bánh ngọt nhân trái cây trong đám cưới- bất cứ
thứ gì tôi kiếm được. Người học việc là một gã đáng chán, và hơn một lần hắn đã
bỏ thêm đồ ăn của hắn vào những thứ tôi gửi. Hắn đã từng làm tôi rất khó chịu,
giật lông mũi và thúc vào sườn tôi, nhưng khi hắn bắt đầu là khách của gia đình
tôi thì hắn trở nên tử tế và thân thiện. "Này Gimpel," hắn nói với
tôi, "anh có một người vợ rất là hiền thục và hai đứa trẻ tuyệt vời. Anh
không xứng đáng với họ."
"Nhưng những điều người
ta nói về cô ta thì sao", tôi nói.
"Ừ, thì miệng lưỡi thế
gian mà," hắn nói, "toàn bọn ngồi lê đôi mách. Hãy coi như lời nói
gió bay đi".
Một ngày nọ, giáo sĩ gọi tôi
đến và nói, "Gimpel, cậu có chắc chắn là cậu đã nhầm lẫn về vợ mình?"
Tôi nói: "Nhất định
rồi."
"Sao, nhìn tôi này! Chính
cậu đã tận mắt nhìn thấy mà."
"Là cái bóng thôi,"
tôi nói.
"Bóng của cái gì?"
"À, chỉ là bóng của một
trong những cái xà nhà, tôi nghĩ thế"
"Thôi được rồi, cậu có
thể về nhà. Cậu nợ giáo sĩ Yanover một lời cám ơn. Ông ta tìm thấy một chỉ dẫn
hiếm hoi trong sách Maimonides[i] với nội
dung ủng hộ cậu".
Tôi nắm lấy và hôn bàn tay của
giáo sĩ.
Tôi muốn chạy về nhà ngay lập
tức. Xa cách vợ con một thời gian dài không phải là chuyện nhỏ. Rồi tôi tự nhủ:
Tốt hơn hết là nên quay lại làm việc ngay, đến tối hẳn về nhà. Tôi không kể với
bất cứ ai, mặc dù tôi rạo rực nghĩ đến điều đó giống như đó là một trong các
ngày đại Lễ. Các bà các cô trêu chọc và đùa cợt tôi như họ vẫn làm mỗi ngày,
nhưng tôi nghĩ: Các người cứ việc tuôn những lời sáo rỗng đi. Sự thật rành rành
ra đấy, giống như váng dầu nổi trên mặt nước. Sách Maimonides đã nói điều tôi
làm là đúng, thì nó đúng!
Tối đến, khi ủ xong chỗ bột,
tôi lấy một phần bánh mì và một bịch nhỏ bột mì rồi đi về nhà. Mặt trăng tròn
vành vạnh và sao trời lấp lánh, một cái gì đó bỗng làm tôi ớn lạnh. Tôi bước
vội, bóng tôi ngả dài về phía trước. Mùa đông đã đến, và những bông tuyết tinh
khôi bắt đầu rơi. Tôi định cất tiếng hát, nhưng đã khuya và tôi không muốn đánh
thức mọi người. Rồi tôi muốn huýt sáo, nhưng tôi nhớ rằng không nên huýt sáo
vào ban đêm vì nó sẽ gọi ma quỷ đến. Vì vậy, tôi im lặng và bước nhanh về nhà.
Lũ chó ở xóm Thiên Chúa giáo
sủa inh ỏi khi tôi đi qua, nhưng tôi nghĩ: cứ sủa cho rụng hết răng đi! Bọn mày
là gì nếu không phải là chó? Trong khi đó, tao là một thằng đàn ông, là chồng
của một người vợ tốt, là cha của những đứa trẻ đầy triển vọng.
Khi tôi về đến gần nhà tim tôi
bắt đầu đập mạnh như thể thằng ăn trộm. Tôi không hề cảm thấy sợ hãi, nhưng tim
tôi cứ thình thịch. Ôi, không thể quay lại được nữa rồi. Tôi lặng lẽ nâng chốt
và bước vào.
Elka đã ngủ. Tôi nhìn cái nôi
của đứa trẻ sơ sinh. Nó đã được giăng màn, nhưng ánh trăng rọi qua các khe hở.
Tôi nhìn thấy khuôn mặt đứa trẻ và mến nó ngay khi nhìn thấy – mến ngay lập tức
– mến từng chi tiết.
Rồi tôi đến gần giường. Và
những gì tôi thấy là gã học việc nằm đó, ngay cạnh Elka. Mặt trăng như rơi
xuống. Trời đất tối sầm, và tôi run lên. Tôi nghiến răng ken két. Bánh mì rơi
khỏi tay tôi, vợ tôi giật mình thức giấc: "Ai đấy?"
Tôi lẩm bẩm "Là
tôi."
"Gimpel?" Cô ta hỏi.
"Làm thế nào mà anh lại ở đây? Tôi nghĩ là anh không được phép."
"Giáo sĩ đã cho
phép" tôi trả lời và run như lên cơn sốt.
"Nghe này, Gimpel,"
cô ta nói, "hãy ra ngoài chuồng xem con dê có ổn không. Hình như nó bị
ốm." Tôi đã quên kể rằng chúng tôi có một con dê. Khi nghe nói nó không
được khỏe tôi liền đi về phía sân. Con dê cái này là một con vật tốt. Tôi cảm
thấy nó gần gũi như con người vậy.
Với bước chân trĩu nặng, tôi
đi về phía nhà kho và mở cửa. Con dê đang đứng. Tôi sờ khắp người nó, kéo sừng
nó lại, kiểm tra vú nó, và thấy chẳng có gì bất ổn cả. Có lẽ nó ăn vỏ cây quá
nhiều. "Chúc mày ngủ ngon, dê con," tôi nói. "Giữ sức khoẻ
nhé." Và con vật nhỏ trả lời một tiếng "Maa" như để cảm ơn tôi
vì lời chúc tốt lành.
Tôi quay vào nhà. Gã học việc
đã biến mất.
"Hắn đâu rồi," tôi hỏi,
"cái gã kia?"
"Gã nào?" Vợ tôi trả
lời.
"Ý cô là gì?" Tôi
nói. "Gã học việc. Cô đã ngủ với hắn ta."
"Những điều tôi đã mơ tối
nay và tối qua," cô ta nói, "chúng có thể trở thành sự thật và đánh
gục anh, thể xác và tâm hồn! Một linh hồn ma quỷ đã bắt rễ trong anh và làm mờ
mắt anh "Cô ta hét lên," Anh là đồ đáng ghét. Đồ đần độn! Đồ ma quỷ!
Đồ thô lỗ! Cút đi, nếu không tôi sẽ gào lên cho cả Frampol thức giấc!"
Trước khi tôi có thể quay đi,
thằng em trai của cô ta lù lù xuất hiện từ phía sau bếp lò và cho tôi một cú
trời giáng vào sau đầu. Tôi chắc mẩm hắn đã làm tôi gãy cổ. Tôi cảm thấy mình
đã làm một điều gì đó vô cùng sai, và tôi nói, "Đừng có rùm beng lên. Tất
cả những gì cần thiết bây giờ là mọi người sẽ buộc tội tôi đã đánh thức những
hồn ma bóng quỷ". Vì đó là những gì cô ta muốn. "Không ai được chạm
vào bánh mì nướng của tôi."
Tóm lại, bằng cách nào đó tôi
làm cho cô ta bình tĩnh trở lại.
"Thôi," cô ta nói,
"đủ rồi. Nằm xuống, và đừng có động đậy."
Sáng hôm sau tôi gọi gã học
việc sang. "Nghe đây, người anh em!" Tôi nói. Và tôi nói hết mọi
chuyện. "Anh nói gì thế?" Hắn ta nhìn chằm chằm vào tôi như là tôi
vừa từ trên trời rơi xuống.
"Tôi xin thề," hắn
nói, "anh nên đi khám một bác sĩ đông y hoặc một ông thầy lang nào đó. Tôi
e rằng anh bị chạm mạch đâu đó, nhưng tôi sẽ giữ kín chuyện này cho anh".
Và mọi việc dừng lại ở đó.
Xin được rút ngắn câu chuyện
dài này, tôi đã sống hai mươi năm với vợ. Cô ta sinh cho tôi sáu đứa con, bốn
gái và hai trai. Tất cả mọi chuyện trên đời đều đã xảy ra, nhưng tôi hoặc là
không thấy hoặc không nghe. Tôi tin, và đó là tất cả. Gần đây Giáo sĩ nói với
tôi, "Chính niềm tin là một điều tốt. Sách viết rằng một người đàn ông tốt
sống bởi niềm tin của mình."
Rồi đột nhiên vợ tôi lâm bệnh.
Đầu tiên là một cơn đau vặt, một khối u nhỏ nơi vú. Nhưng rõ ràng cô ta không
sống được lâu nữa, cô ta chạy đua với tử thần. Tôi tốn
khá nhiều tiền cho cô ta. Tôi đã quên kể rằng giờ đây tôi đã có một tiệm bánh
riêng và ở Frampol điều này đồng nghĩa với việc tôi là một người giàu có. Ngày
nào thầy thuốc cũng ghé nhà thăm bệnh, và tất cả thầy lang ở các vùng lân cận
đều đã được mời đến. Họ quyết định dùng đỉa, và sau đó cố sử dụng phương pháp
giác hút. Họ thậm chí còn mời một bác sĩ từ Lublin , nhưng đã quá muộn. Trước khi chết, cô
ta gọi tôi đến giường và nói: "Hãy tha thứ cho tôi, Gimpel.”
Tôi nói, "Có gì mà phải
tha thứ? Bà là một người vợ tốt và chung thuỷ"
"Gimpel tội nghiệp",
cô ta nói. "Tôi thật là xấu xa vì đã lừa dối ông suốt những năm qua. Tôi
muốn đấng Tạo hoá rửa sạch tội lỗi của tôi, vì vậy tôi phải nói cho ông biết
rằng bọn trẻ không phải là con đẻ của ông.''
Tôi nghe như sét đánh ngang
tai.
"Ai?" Tôi hỏi.
"Tôi không biết", cô
ta nói. "có rất nhiều, nhưng chúng không phải con ông." Nói xong cô
ta gục đầu sang một bên, mắt cô ta đờ đẫn và mọi chuyện kết thúc với Elka. Trên
đôi môi trắng nhợt của cô ta vẫn còn vương nụ cười.
Tôi hình dung rằng khi chết
rồi cô ta còn như muốn nói, "Tôi đã lừa được Gimpel. Đó là ý nghĩa của
cuộc đời ngắn ngủi của tôi "
(còn tiếp)
[i]
Maimonides (1135-1204) là người Do
Thái sống tại Tây Ban Nha, di cư qua Ai Cập và làm đến chức thầy thuốc tại
triều đình này. Maimonides là một học giả uyên thâm về Do Thái giáo, đã hiệu
đính các lề luật Talmud bằng cuốn Minesh Torah và đã đề cập tới 613 điều răn
rút từ Kinh Torah và những điều răn này đã là căn bản của đức tin và luật Do
Thái giáo.