Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

Isaac Bashevis Singer- Gimpel ngốc nghếch 2


2
Tối đó tôi mò vào giường vợ, nhưng cô ta không cho tôi vào. "Cô nói đi, thế này mà là hôn nhân hả?" Tôi nói. Cô ta đáp, "Tôi đến tháng", "Nhưng hôm qua người ta đã làm lễ tẩy trần cho cô rồi, chẳng lẽ ngay hôm sau lại đến tháng của cô sao?". "Hôm nay không phải là hôm qua," cô ta nói, "và hôm qua cũng chả phải hôm nay. Anh cứ việc biến đi nếu không thích". Tóm lại là tôi phải chờ.
Chưa đầy bốn tháng sau đó, cô ta chuyển dạ. Dân chúng trong thị trấn xì xầm chế giễu. Nhưng tôi có thể làm gì được? Cô ta đau không thể chịu đựng nổi và cào cấu lên tường. "Gimpel," cô ta gào lên, "Em sắp rồi. Tha cho em!" Nhà tôi đầy phụ nữ! Họ nấu nước sôi. Những tiếng gào thét thấu trời.
Những gì tôi phải làm lúc này là đi đến nhà nguyện đọc kinh.
Mọi người vô cùng thích thú với điều đó. Tôi đứng ở một góc đọc kinh và cầu nguyện, họ lắc đầu nhìn tôi. "Hãy cầu nguyện, hãy cầu nguyện đi!" Họ bảo tôi. "Cầu nguyện không bao giờ làm bất cứ phụ nữ nào mang thai." Một người trong cộng đoàn đặt một cọng rơm vào miệng tôi và nói: "Cỏ cho bò." Lạy Chúa, đã có điều gì đó xảy ra!
Cô ta sinh một bé trai. Vào thứ Sáu tại giáo đường, người quản lý đứng lên phía trước cái tráp đựng Pháp điển, vỗ lên bàn đọc sách thánh và thông báo, Reb Gimpel hào phóng mời cộng đoàn đến dự tiệc mừng con trai "Mọi người cười ồ lên. Mặt tôi đỏ bừng. Nhưng tôi không thể làm gì. Cuối cùng, tôi là người chịu trách nhiệm cho các nghi thức tôn giáo và lễ cắt bao quy đầu cho đứa trẻ.
Nửa thị trấn đã đến dự tiệc. Đông đến nỗi không còn chỗ chen chân. Phụ nữ mang đậu hồi rắc tiêu, và một thùng bia được mang đến từ quán rượu. Tôi ăn uống no nê như mọi người, và tất cả chúc mừng tôi. Sau đó là lễ cắt bao quy đầu, và tôi cho thằng bé mang tên bố tôi, cầu mong ông được yên nghỉ. Khi moi người đã ra về và chỉ còn hai vợ chồng chúng tôi, cô ta thò đầu ra khỏi màn giường và gọi tôi vào.
"Gimpel," cô ta gọi "sao anh im như thóc thế? Anh bị câm à?"
"Tôi sẽ nói gì đây?", Tôi trả lời. "Cô vừa làm cho tôi một thứ thật là hay ho nhỉ! Nếu mẹ tôi mà biết được chắc bà ấy chết thêm lần nữa."
Cô ta nói, "Anh điên hay sao?"
"Làm thế nào mà cô có thể biến tôi thành một thằng ngốc," tôi nói, "một người là thầy và là chủ của cô?"
"Anh bị làm sao thế?", Cô ta nói. "Anh có ý nghĩ hoang đường gì vậy?"
Tôi thấy mình cần huỵch toẹt mọi chuyện. "Cô nghĩ rằng đây là cách để đối xử với một kẻ mồ côi à?" Tôi nói. "Cô vừa sinh một đứa con hoang".
Cô ta trả lời, "Hãy vứt bỏ cái ý nghĩ ngu ngốc đó đi. Đứa trẻ là con của anh".
"Làm thế nào mà nó có thể là con của tôi?" Tôi cãi. "Nó được sinh ra sau ngày cưới chỉ mười bảy tuần."
Cô ta bảo tôi rằng nó bị sinh non. Tôi hỏi, "Nó không quá non chứ?" Cô ta kể rằng bà nội cô ta còn sinh sớm hơn và cô ta giống bà như hai giọt nước. Cô ta thề với những lời lẽ mà bạn đã có thể tin như tin lời thề một bà hàng rau ở chợ vậy. Tóm lại là tôi chả tin lời cô ta, nhưng qua ngày hôm sau, khi tôi kể chuyện này với thầy giáo, ông đã nói với tôi rằng điều này rất giống với Adam và Eve. Hai người họ lên giường, và khi xuống là bốn người.
"Không có người phụ nữ nào trên đời này mà không phải là con cháu của Eve cả", ông bảo.
Thì ra là thế, lập luận của họ làm tôi cứng họng. Nhưng ai mà biết được sự thực nó như thế nào?
Tôi bắt đầu quên đi nỗi buồn phiền. Tôi yêu thằng bé tha thiết, và nó cũng yêu tôi. Mỗi khi nhìn thấy tôi là nó vẫy vẫy bàn tay nhỏ bé và đòi tôi bế, khi nó bị đau bụng, tôi là người duy nhất có thể làm nó yên lòng. Tôi mua cho nó một chiếc vòng nhỏ bằng xương răng thú và một chiếc mũ nhỏ mạ vàng. Nó luôn bị ma ám, và tôi đã phải chạy đi kiếm những câu thần chú để giúp nó thoát khỏi điều đó. Tôi đã làm việc quần quật như trâu. Bạn biết đấy, chi tiêu sẽ tăng lên như thế nào khi có thêm một đứa trẻ trong nhà. Tôi không muốn nói dối về nó, cũng không phải tôi không thích Elka về điều đó. Cô ta nguyền rủa tôi và thường xuyên cáu bẩn, còn tôi thì không thể chịu nổi cô ta. Cô ta thật là sắc sảo! Một cái nhìn của cô ta có thể làm tôi chả thể nào mở miệng được. Và lời lẽ của cô ta nữa! Đầy những thứ tục tĩu và hôi hám, nhưng không hiểu sao lại đầy lôi cuốn. Tôi yêu mến từng lời nói của cô ta. Dẫu cô ta gây cho tôi những vết thương gỉ máu.
Vào buổi tối, tôi mang cho cô ta một ổ bánh mì trắng hoặc một ổ bánh mì đen, cùng với nhân trái cây do tôi tự nướng lấy. Tôi ăn cắp vì cô ta và thó mọi thứ trong tầm tay mình: bánh hạnh nhân, nho khô, quả hạnh nhân, bánh ngọt. Tôi hy vọng được tha thứ vì đã ăn cắp từ mấy cái giỏ mà các bà các cô để lại hấp trên lò vào ngày Thứ bảy. Tôi lấy một mẩu thịt, một đoạn bánh pudding, một cái chân hoặc một cái đầu gà, một miếng lòng bò, bất cứ thứ gì tôi có thể xoáy một cách lẹ làng. Cô ta ních hết, trở nên phổng phao và đẹp ra.
Tôi phải ngủ tại tiệm bánh cả tuần. Vào những tối Thứ sáu khi tôi về nhà, cô ta luôn nại đủ cớ để tránh gần gũi tôi. Hoặc là cô ta mắc chứng ợ nóng, hoặc xóc hông, hoặc bị nấc, hoặc nhức đầu. Ôi thôi là những lý do của phụ nữ! Suốt một thời tôi cay đắng vì điều đó. Thật là khổ sở. Thêm vào đó, em trai của cô ta, cái thằng con hoang đó càng ngày càng lớn. Nó cứ choảng tôi sưng vù, và mỗi khi tôi muốn đánh lại nó thì cô ta ngoác miệng chửi tôi không tiếc lời đến nỗi tôi như thấy một đám mây mù màu xanh lục vần vũ trước mắt. Mười lần một ngày, cô ta đe dọa sẽ ly dị tôi. Một người đàn ông khác ở vào vị trí của tôi có lẽ đã cao chạy xa bay. Nhưng tôi là loại người cam chịu và ít lời. Biết làm sao bây giờ? Chúa ban cho đôi vai, và cả gánh nặng nữa.
Một đêm có một sự cố ở tiệm bánh, cái lò phát nổ, và tiệm bánh bị cháy. Chả có gì để làm ngoài việc phải về nhà, vì thế tôi đi về. Tôi nghĩ, coi như được hưởng niềm vui khi ngủ trên giường nhà mình vào ngày giữa tuần vậy. Tôi không muốn đánh thức em bé đang ngủ say và bước rón rén vào nhà. Vào đến giường, dường như tôi nghe không phải một tiếng ngáy, mà là hai tiếng, một tiếng bình thường và tiếng kia nghe như tiếng của một con bò bị giết mổ. Ồ, tôi chả thích điều đó! Chả thích một chút nào. Tôi lại giường, và trời đất như sập đổ dưới chân tôi. Nằm bên cạnh Elka là thân hình của một gã đàn ông. Nếu là người khác có lẽ đã lồng lộn, và rùm beng lên đủ để khuấy động cả thị trấn, nhưng một ý nghĩ vụt đến trong tôi rằng làm như thế có thể đánh thức em bé. Một điều nhỏ nhặt như thế- sao phải làm hoảng sợ một chú chim bé nhỏ, tôi nghĩ. Rồi sau đó, tôi quay lại tiệm bánh và nằm dài trên một bao bột cho đến sáng mà không chợp mắt. Tôi rùng mình như thể lên cơn sốt rét. "Biến thành một con lừa là đủ lắm rồi", tôi tự nhủ. "Gimpel sẽ không phải là một kẻ ngốc suốt đời. Phải có một giới hạn thậm chí với sự ngu xuẩn của một kẻ ngốc như Gimpel ".
Sáng hôm sau tôi đến chỗ giáo sĩ để có được lời khuyên, và điều đó đã gây chấn động lớn trong thị trấn, họ cho gọi Elka đến ngay lập tức. Cô ta đến, mang theo đứa trẻ. Và bạn nghĩ cô ta sẽ làm gì? Cô ta chối bỏ, phủ nhận mọi thứ, tất tần tật! "Anh ta bị mất trí rồi", cô ta nói. "Tôi chả biết gì về những giấc mơ hay những lời tiên tri cả." Họ hét vào mặt cô ta, cảnh cáo cô ta, gõ búa trên bàn, nhưng cô ta vẫn ngoan cố: đó là một lời buộc tội sai, cô ta nói.
Bọn hàng thịt và đám buôn ngựa vào hùa với cô ta. Một trong những gã đến từ lò mổ nói với tôi, "Chúng tao đã để ý đến mày rồi, mày là một thằng có tì vết". Trong khi đó, đứa trẻ bắt đầu đòi xuống và bôi bẩn. Trong tòa án giáo sĩ có tráp đựng Pháp điển, và họ không thể chấp nhận điều đó, vì vậy họ để Elka đi.
Tôi nói với giáo sĩ. "Tôi phải làm gì?"
"Cậu phải ly dị cô ta ngay", ông nói.
"Nếu cô ta từ chối thì sao?" Tôi hỏi.
Ông ta nói. "Cậu phải lo liệu việc ly hôn. Đó là tất cả những gì cậu sẽ phải làm."
Tôi nói, "Vâng, được thôi Giáo sĩ. Để tôi suy nghĩ về điều đó."
"Không có gì phải suy nghĩ cả", ông ta nói. "Cậu không thể tiếp tục sống cùng một nhà với cô ta."
"Và nếu tôi muốn gặp đứa trẻ?" Tôi hỏi.
"Hãy để cô ta đi, đồ lăng loàn”, ông ta nói, "cùng với lũ con hoang của cô ta"
Phán quyết của ông ta là tôi không bao giờ được bước qua ngưỡng cửa nhà cô ta, cho đến khi nào tôi còn sống.
Ban ngày điều đó không làm tôi phiền muộn nhiều. Tôi nghĩ: Điều gì đến đã đến, u nhọt đã vỡ. Nhưng vào ban đêm khi nằm dài trên đống bao bột, tôi cảm thấy thật cay đắng. Một nỗi chua xót trào dâng trong tôi, vì cô ta và vì đứa trẻ. Tôi muốn tức giận, nhưng thật bất hạnh cho tôi, trong con người tôi không có điều đó, để mà được thực sự nổi giận. Đầu tiên là sự suy xét của tôi đôi khi dẫn đến sai lầm. Người ta không thể sống mà không có lỗi lầm. Có lẽ cái gã đã ở với cô ta đã dụ dỗ và tặng quà cho cô ta, sao lại không, và phụ nữ thường rất nhẹ dạ, vì vậy hắn cứ lẩn quẩn quanh cô. Thứ nữa, vì rằng cô ta cứ phủ nhận điều đó, có lẽ tôi chỉ nhìn thấy vẻ bề ngoài? Do ảo giác gây ra. Ta nhìn thấy bóng dáng, hình thù hoặc một thứ gì đó, nhưng khi đến gần thì không có gì, chẳng có thứ gì ở đó. Và nếu đúng như thế, tôi đang đối xử bất công với cô ta. Và càng suy nghĩ thêm về điều đó, tôi bật khóc. Tôi khóc nức nở đến nỗi làm ướt nhẹt đám bột nơi tôi nằm. Sáng hôm sau, tôi đến chỗ giáo sĩ và nói với ông rằng tôi đã phạm sai lầm. Giáo sĩ viết bằng cây bút lông ngỗng, và ông nói rằng nếu sự thể đã như vậy thì ông sẽ phải xem xét lại toàn bộ vụ việc. Cho đến khi ông giải quyết xong, tôi không được đến gần vợ, nhưng tôi có thể nhờ người mang bánh và tiền bạc cho cô ta.

(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét