Khi loài người mắc tội, Thiên Chúa giáng cơn đại hồng thủy để
trừng phạt, muôn loài tụ tập quanh chiếc thuyền lớn của ông Noah. Ông Noah là
một người công chính và Thiên Chúa đã chỉ cho ông cách tự cứu mình và người
thân bằng cách đóng một con thuyền lớn có thể nổi trên mặt nước và che chở họ
khi nước dâng lên.
Các loài vật nghe tin ông Noah chỉ nhận loài nào xuất sắc
nhất lên thuyền. Vì vậy chúng lũ lượt kéo đến và tranh giành nhau, loài nào
cũng khoe khoang về những ưu điểm của mình và cố hạ thấp giá trị của loài khác.
Sư tử rống lên: “Tôi là loài thú mạnh mẽ nhất, tôi chắc chắn phải
được bác Noah cứu sống”
Voi ầm ĩ: “Tôi lớn nhất, thân tôi dài nhất, tai tôi to nhất
và chân thì nặng nhất”
“To với nặng mà làm gì” cáo gào lên. “Cáo tôi là loài lanh
lợi nhất”
“Còn tôi thì sao?”. lừa kêu lên. “Tôi nghĩ là tôi thông minh
nhất cơ”
“Ai cũng giỏi ấy nhỉ” chồn hôi lên tiếng cãi lại. “Tôi thính
nhất trong các loài đấy nhé. Mùi hương của tôi thì khỏi chê.”
“Bọn các anh chỉ đi lại dưới mặt đất, tôi là loài duy nhất
biết leo trèo trên cây”, khỉ hét lên.
“Duy nhất”, gấu gằm ghè chế giễu. “Thế anh nghĩ tôi không làm
được gì chắc?”
“Còn tôi thì sao?”, sóc càu nhàu một cách đầy phẫn nộ.
“Tôi thuộc họ nhà cọp đấy nhé!”, mèo gừ lên.
“Còn tôi có họ hàng với bác voi!”, chuột chút chít.
“Tôi khỏe như sư tử và có bộ lông đẹp nhất”, cọp gầm gừ.
“Những vết đốm của tôi được ngưỡng mộ hơn mấy thứ vằn vện của
anh”, báo cãi lại.
“Hứ, tôi là bạn thân nhất của con người đấy!”, chó ăng ẳng.
“Anh chả phải là bạn gì sất, anh chỉ giỏi nịnh bợ thôi. Sói
tôi tự hào là loài tự lập và chẳng phải nịnh nọt ai cả”, sói tru lên.
“Be e e”, cừu rền rĩ. “Thế nên anh luôn thèm khát. Anh chả
cho ai thứ gì nên rốt cuộc chả nhận được gì. Tôi thì cho loài người len và họ chăm
sóc tôi.”
“Anh cho len còn tôi thì cho họ mật”, ong vo ve. “Hơn nữa tôi
còn có nọc để tự vệ.”
Rắn lên tiếng “Nọc của anh sao mà so với nọc của tôi được.
Với lại các anh đâu có gần gũi mặt đất như tôi.”
“Vẫn chưa gần gũi bằng tôi đâu”. Giun đất ngoi đầu khỏi mặt
đất phản đối.
“Tôi đẻ trứng”, gà mái cục cục.
“Tôi cho sữa”, bò sữa rống lên.
Trâu cũng không chịu thua: “Tôi giúp con người cày ruộng.”
“Tôi chở được con người”, ngựa hí hí đáp lời. “Mắt tôi cũng
to nhất nữa”.
“Mắt anh to nhưng có mỗi hai con, còn tôi thì có nhiều hơn”,
ruồi o o rót vào tai ngựa.
“Bọn anh toàn bé tí, sao mà so với tôi được”, hươu cao cổ miệng
nhồm nhoàm mấy chiếc lá trên ngọn cây nói vọng xuống.
“Tôi cao như anh này, tôi còn có thể đi trên sa mạc nhiều
ngày mà chả cần ăn uống gì”, lạc đà cười sướng khoái.
“Cả hai anh đều lênh khênh, nhưng tôi thì đường bệ”, hà mã
khịt khịt. “Tôi dám cá là chả ai trong các anh có mũi to hơn của tôi”.
Cá sấu ngoác miệng “Đừng có tự tin quá thế”.
“Ơ, tôi nói được như người”, vẹt la toáng lên.
“Cái đấy không phải là nói mà là bắt chước tiếng người thôi.
Ò ó o o” gà trống gáy lên. “Tôi chỉ biết có mỗi tiếng đấy thôi, nhưng nó là của
riêng tôi”.
Dơi rít lên “Tôi nhìn đường bằng tai đấy nhé; tôi bay được bằng
cách nghe âm thanh.”
“Đôi cánh tôi biết hát”, dế thỏ thẻ.
Đã có nhiều sinh vật hăm hở thi nhau ca tụng bản thân. Nhưng ông
Noah để ý thấy bồ câu đậu một mình trên cành cây và không màng nói chuyện hay
tranh luận với các loài khác.
“Sao cậu im lặng?”, ông Noah hỏi. “Cậu không có gì để tự hào
à?”
“Tôi nghĩ mình chẳng có gì tốt đẹp, khôn ngoan hay hấp dẫn
hơn so với các loài khác”, bồ câu từ tốn đáp. “Mỗi loài chúng tôi đều có thứ mà
loài khác không có, được Thiên Chúa- đấng tạo hoá- ban cho”.
“Bồ câu nói đúng”, Ông Noah đáp. “Không nhất thiết phải khoe
khoang và tranh luận với nhau. Thiên Chúa đã phán bảo ta đưa tất cả các ngươi
lên thuyền, từ gia súc đến thú vật, từ chim muông đến côn trùng.”
Nghe xong, các loài vật vui mừng khôn xiết và quên hết mọi hiềm
khích.
Trước khi mở cửa thuyền, ông Noah nói “Ta yêu hết muôn loài,
nhưng vì bồ câu luôn khiêm nhường và im lặng trong khi các ngươi khoác lác và
tranh cãi, nên ta chọn bồ câu là sứ giả của mình.”
Ông Noah đã giữ lời. Khi mưa tạnh, ông bảo bồ câu bay đi để đưa
tin về mọi thứ diễn ra trên khắp thế gian. Cuối cùng nó quay về với một chiếc
lá ôliu, và ông Noah biết rằng nước đã rút. Khi mặt đất trở nên khô ráo, ông
Noah cùng gia đình và muôn vật rời thuyền.
Sau cơn đại hồng thuỷ, Thiên Chúa hứa rằng sẽ không bao giờ
tàn phá trần gian vì tội lỗi của loài người nữa, và từ đó mùa màng, thời tiết,
năm tháng, ngày đêm không bao giờ chấm dứt.
Sự thật là có nhiều bồ câu hơn hổ, báo, sói, kền kền và các
loài thú dữ khác. Loài bồ câu sống an vui mà không phải tranh giành. Đó là loài
chim tượng trưng cho hoà bình.
Dịch từ bản tiếng Anh “Why Noah Chose The Dove” của
Elizabeth Shub
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét